Dư âm MU – Chelsea: THE SHOW MUST GO ON

0
4

Tôi viết những dòng này với hi vọng về một điều, đây sẽ là lần cuối cùng chúng ta bàn luận về trận đấu với United đêm qua. Đã bao lần tôi ngồi ở đây, trước màn hình máy tính này, chứng kiến các bạn, những CĐV Chelsea tan đàn xẻ nghé vì những quan điểm trái ngược nhau.

Các bạn còn nhớ chứ; Torres có nên được ra sân hay không, Chelsea có nên buông súng để Liverpool của Gerrard vô địch EPL, David Luiz có xứng đáng để trở về hay không, CĐV Chelsea phải đối xử với HLV Jose Mourinho như thế nào cho phải, HLV Conte có nên gây hấn với Jose Mourinho hay không ?…và còn rất rất nhiều lần nhỏ nhặt khác trong xuyên suốt những tháng ngày khi báo điện tử thay thế báo in, diễn đàn CFCVN được thay thế bởi Fanpage Facebook, còn những dòng messenger viết vội thay thế cho những buổi cafe cùng nhau xem bóng đá.

Tôi chỉ điểm mặt vài thời khắc như vậy chỉ để nói lên một điều, tất cả sự việc đều mang tính thời điểm. Không có đúng sai, chỉ có hoàn cảnh và xu hướng đám đông khiến nó được cho là như vậy.

Quay lại thời điểm 5 năm trước, Chelsea thất bại đau đớn 2-3 trước Quỷ Đỏ ngay tại Stamford Bridge trong một buổi chiều ức nghẹn đến cổ họng, 2 chiếc thẻ đỏ, một bàn thắng việt vị được công nhận, vô hình chung đã biến thành miếng domino đầu tiên ngã xuống khiến cho hình hài non trẻ của triều đại Di Mateo đi đến hồi kết sau trận thua 3-0 trước Juventus ở Champions League.

Sở dĩ tôi nhắc lại kí ức này có hai lý do:

Thứ nhất, khi Benitez tiếp quản Chelsea từ tay Di Mateo, bộ phận lớn những CĐV Chelsea dành cho ông những dòng cảm xúc mạt sát nhất; đơn giản bởi lẽ trong quá khứ, chính cái miệng chua ngoa của Ben từng khiến chính những người dành tình cảm cho Chelsea vô cùng khó chịu. Nhưng như tôi đã nói, các sự việc đều mang tính thời điểm, cuối mùa đó, Beny giúp Chelsea vô địch Europa League. Giọt nước trong cái khoảnh khắc Beny gỡ kính, lâu nước mắt trước khi nâng cao chiếc cup Europa League ngày ông ra đi là những gì làm tôi ân hận nhất khi luôn giữ những suy nghĩ khinh thị về ông trong xuyên suốt nửa mùa giải 2012-2013.

Benitez làm rõ chân lý mà cựu Thủ tướng Anh – Winston Churchill từng thốt ra:

“ Không có đồng minh vĩnh viễn hay kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích quốc gia mới là vĩnh viễn.”

Benitez cần tìm lại hào quang xưa của mình, phải rồi, còn vì lợi ích của Chelsea nữa, trong thế giới tư bản rối băm Roman Abramovic tạo dựng, thành công là lẽ sống, ngược lại là lẽ chết. Thế nên, những thù hằn trong quá khứ, Benitez cất sang một bên, hôn phối không tình cảm sẽ dần nảy nở khi cả hai đạt được thành công cùng nhau. Đó là chân lý !

Từ điều thứ nhất, tôi biết hình ảnh Jose Mourinho đã ở sẵn trong suy nghĩ của các bạn rồi. Ngay cả khi ông chia tay Chelsea mùa trước, những CĐV Chelsea tỉnh táo nhất cũng khó tin có chuyện một ngày, một phần lịch sử Chelsea đứng bên kia chiến tuyến của kẻ thù đáng ghét nhất cái xứ Ăng Lê này. Mourinho tạo ra cuộc hôn phối không tình cảm với Manchester United ngoài tham vọng hồi sinh chính mình, hồi sinh United thời hậu Sir Alex, Mourinho còn mang trở lại giải Ngoại Hạng khát vọng trả lại cái tát khó trôi của bộ sậu Chelsea.

Ngày CFCVN kỉ niệm 9 năm thành lập, Chelsea giã vào lưới De Gea bốn bàn không gỡ, ấy thế mà trong những thời khắc trọng đại đó. Trong suốt nhiều tiếng đồng hồ, Mourinho vẫn là chủ đề chính khiến CĐV Chelsea chia cách nhau. Một số nhận định cho rằng lối chơi của Mourinho đã cũ kỹ, và những nhận định đó bị chỉ trích kịch liệt. Người ta cho rằng khi nói về Mourinho, CĐV Chelsea nên dành cho ông những lời có cánh, những lời tri ân và hạn chế đưa ra những câu nói mang tính cá nhân quá khích. Đúng thôi, vì Mourinho là một phần lịch sử của Chelsea, không ai có thể xóa đi sự thật ấy !

Nhưng cũng như khối rubik, mỗi người có mỗi nhận định và viết ra nhận định ấy không phải đóng thuế. Điều buồn nhất là, những comment thông cảm và khuyên nhủ nhau thì quá ít, nhưng đấu đá và xâu xé nhau thì quá nhiều. Cứ thế, trận đấu thứ hai gặp Mu mùa này ở cup FA càng làm tình hình trở nên căng thẳng. Một bộ phận chỉ trích Conte vì ông xô xát với Mourinho ngoài đường biên như thể Conte là HLV United còn Mourinho đang là HLV Chelsea mà quên mất rằng, bản chất các bạn vẫn là người hâm mộ Chelsea còn Conte cũng đang bảo vệ đội bóng mình dẫn dắt như Mourinho bảo vệ United.

Đêm qua, chúng ta thua United, thua một cách toàn diện. Hai bàn thắng của đội bạn có thể gây tranh cãi, nhưng thế trận ngày hôm qua, Chelsea không xứng đáng có một trận hòa.

Một Chelsea không thường thấy đã thất bại trước một Man United không phải là mạnh nhất nhưng lại chơi hay nhất kể từ thời hậu Sir Alex. Đã lâu lắm rồi người ta không thấy Mourinho thi triển một thứ bóng đá như thế, lâu lắm rồi người ta mới thấy Mourinho là cậu học trò giải bài toán bằng vô số cách khác nhau. Chelsea thua, thua bởi cái bài tủ của chính Mourinho, và thua theo kiểu một kẻ thù bị trừng trị thích đáng. Thua Mu đã đau, thua Mu của Mourinho còn đau hơn, nụ cười hả hê của Mourinho trong buổi họp báo càng làm vết thương ấy bầm tím.

Nó khác với cái cách Mourinho bước đi nặng trĩu thẳng một mạch vào đường hầm Stamford Bridge khi Inter Milan đả bại chúng ta tại vòng knock-out Champions League mùa giải 2009-2010. Thậm chí khi ấy, Mourinho còn không dám nhìn thẳng vào ống kính máy quay dù Inter của ông đã chơi một trận đấu xuất sắc. Ông sợ nhất là nhìn thấy Chelsea thất bại, ông từng nói như thế, nhưng qua thời gian, tham vọng khẳng định mình và sự hận thù dai dẳng từ những ngày xưa cũ đã làm ông thay đổi.

Mourinho là một người đàn ông, mà người đàn ông nào cũng có nỗi khổ riêng của mình. Mà những điều không nói ra là những điều đau xót nhất, nghiệt ngã nhất. Mourinho đã thất bại trong trò chơi vương quyền ở Chelsea lần đầu đến đây và ra đi vào năm 2007. Là Terry, là Sheva, là Roman hay Peter Kenyon. Là ai, ông cũng bỏ qua rồi đồng ý trở lại một lần nữa, nhưng ở lần thứ hai, ông lại vướng phải nó thêm một lần nữa. Không ai tắm hai lần trên một dòng sông, nhưng Mourinho vẫn dẫm phải dù đã kinh qua thêm một lần nữa ở Madrid. Đáng tiếc, trong lần thứ hai này, ông đã đưa kí ức đó trở thành một tôn chỉ phấn đấu trong chương còn lại của cuộc đời mình.

Mourinho khi trở lại Chelsea đã từng nói rằng ông muốn về nhà. Một người đàn ông sẽ về nhà khi tham vọng, thành công, tủi nhục điều đã đi qua. Mourinho muốn dừng lại ở nơi ông thuộc về, nhưng đời đưa đẩy ông phải đi tiếp, đi tiếp chương phục hận.

Tiếc là, sự tức giận mang tính thời điểm và đầy cá nhân của Mourinho dành cho BLĐ Chelsea, đâu đó là một vài cá nhân cầu thủ đã vô tình đụng chạm đến cả cộng đồng yêu mến ông nhất. Việc một nhóm nhỏ không rõ lai lịch được cho là có những lời khinh thị ông trong trận đấu ở FA Cup chỉ là mồi lửa cho ngọn pháo đã chực sẵn trong tâm trí của Mourinho.

Với bản tính của ông, ông thừa hiểu ngoài kia, ngoài những người chống lại mình, vẫn còn vô số CĐV Chelsea coi ông là thần tượng lớn nhất cuộc đời họ. Việc đưa ngón tay lên ngực áo United đêm qua và nhiều lần khác nữa là hành động lẽ ra ông phải là người cân nhắc kĩ lưỡng nhất. Tình cảm ràng buộc giữa HLV và một đội bóng không thể tiến xa một sớm một chiều như thế. Nếu bạn từng chứng kiến ông khóc trong vòng tay chủ tịch Moratti khi Inter vô địch Champions League hay cảnh tượng cảm động khi chia tay những con người sống chết cùng mình như Materazzi, cả cái cách chạy dọc đường biên Stamford Bridge khi Dem Baba giúp Chelsea vượt qua PSG thì thực sự, những điều ông làm hiện tại với United trong một thời gian quá ngắn như thế mang một cá tính không phải chính ông từng làm. Nhiều người bảo Mourinho chuyên nghiệp, nhưng đó không phải là kiểu chuyên nghiệp mà thâm tâm ông thực sự mong muốn. Mourinho khiến người khác thay đổi vì mình, chứ không phải thay đổi mình vì người khác.

Tôi biết, tôi có thể đụng chạm một chút tới những người không có cùng quan điểm như mình, nhưng qua đây, tôi biết tôi đã nói hộ lòng rất nhiều CĐV Chelsea khác như tôi. Chúng ta thua Mu, chúng ta có thể đắng lặng một chút vì truyền thông Việt Nam không nhắc đến tình huống chạm tay của Ander Herrera nhiều như truyền thông quốc tế, chúng ta có thể buồn rất nhiều khi thua một đội bóng do người chúng ta yêu quý dẫn dắt. Nhưng cuối cùng, THE SHOW MUST GO ON, việc cãi nhau là điều vô ích nhất chúng ta có thể làm được, chúng ta đổ lỗi cho cầu thủ, cho trọng tài, cho hệ thống Chelsea vận hành, cho sự mất mát trước trận, cho tất cả những vấn đề bắt đầu bằng chữ nếu.

Các bạn có thể cãi nhau, tranh luận cùng nhau, nhắc nhở nhau, đơn giản, đây là môi trường tự do ngôn luận, nhưng đừng xâu xé nhau nếu quan điểm của người khác phật ý bạn. Cuối cùng, bạn luôn phải ý thức được rằng, sau cùng, bạn là CĐV Chelsea, bản chất bạn yêu mến đội bóng này. Và đừng vì một lý do của quá khứ hay hiện tại mà khiến bản chất ấy lung lay.

Dư âm MU – Chelsea: THE SHOW MUST GO ON
Đánh giá bài viết

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here